Về tôi — Nguyễn Thế Quang

“Thấu hiểu cây trồng – Phụng sự nhà nông – Mang giá trị thực đến cho nhà nông.”

Có những buổi chiều ở quê, tôi nhìn ba mẹ mình lom khom ngoài ruộng khi trời đã đậm, và tự hỏi: tại sao những người làm ra hạt ngọc nuôi cả xã hội lại thường là những người thiệt nhất? Câu hỏi đó theo tôi suốt tuổi thơ, đi cùng tôi qua học đường, ra tận đồng khi tôi đã thành một kỹ sư — và cho tới hôm nay, nó vẫn là ngọn lửa âm phía sau mọi công việc tôi làm. Trang này là câu trả lời dài nhất mà tôi có thể viết cho câu hỏi đó. Nếu bạn đang tìm một người đi trước đủ thật thà để chỉ đường mà không phồng rộp, mời bạn ngồi xuống, tôi kể bạn nghe.

Kỹ sư Quang giữa vùng trồng rừng riêng
Tôi — Kỹ sư Quang — giữa vùng đồi trồng riêng. Chỗ của tôi là ngoài đồng, giữa cây và đất, chứ không phải sau một tờ giấy.

Tôi lớn từ đâu

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê còn nghèo, nơi cả xóm đo sự không đủ bằng chuyện mấy vụ lúa được mùa hay mất mùa. Nhà tôi không có gì ngoài mảnh ruộng và đôi bàn tay chai khách sạn của mẹ. Ba mẹ tôi học chưa hết bậc tiểu học — cả đời nhung mặt xuống ruộng đồng, quen với con trâu cái cày hơn là với trang sách. Ở nơi tôi lớn lên, đó là chuyện bình thường: nhà nào cũng vậy, con cái lớn lên một chút là ra đồng phụ, rồi cứ thế nối tiếp đời mẹ, đời này qua đời khác.

Nhưng ba mẹ tôi có một điều mà tôi biết ơn suốt đời: ông bà quyết định cho con cái được đi học. Giữa một vùng quê nơi có con ở nhà làm ruộng là điều bình thường, ba mẹ vẫn gồng gánh cho tôi và hai anh em được đến cánh đồng. Tôi vẫn nhớ những mùa giáp hạt, khi trong nhà suy mấy đồng, ba mẹ vẫn xoay xở đủ cách để chúng tôi không phải nghỉ học. Với ông bà, chuyện đó không cần bàn cãi — con cái phải mở mang kiến ​​thức và tầm mắt, phải đi xa hơn đời cha mẹ, dù cái giá là ba mẹ đau khổ thêm.

Bây giờ nghĩ lại, tôi hiểu đó không chỉ là chuyện cho con đi học. Đó là một niềm tin Yên tĩnh mà những người ít chữ nhất lại giữ vững nhất: tri thức là con đường thoát nghèo kiên cố nhất. Ba mẹ tôi không nói ra thành lời hoa mỹ, nhưng cả đời họ sống theo niềm tin ấy. Và không biết từ lúc nào, niềm tin đó đã trở thành thành công của tôi.

Hoàng hôn trên kênh miền Tây
Miền Tây sông nước — nơi tôi lớn lên. Mỗi buổi chiều như thế này nhắc nhở tôi nhớ mình bắt đầu từ đâu, và vì ai mà đi.

Món nợ ân tình và lời hứa với chính mình

Càng lớn, tôi càng mềm điều: sự hy sinh của mẹ không phải là món quà cho không, mà là một món nợ ân tình tôi mang theo. Không phải món nợ khiến người ta nặng nề, mà là loại nợ khiến người ta muốn sống cho tử tế hơn.

Tôi từng chứng kiến ​​cảnh nhà nông xung quanh mình bỏ ra bao nhiêu mồ hôi cho một mùa dịch vụ, rồi mất trắng chỉ vì xua sai một loại phân, phun nhầm một loại thuốc, hay tin lời một người bán chỉ nghĩ tới túi tiền của họ chứ không phải tới cây trồng của bà con. Tôi thấy sự bất công ở đó rất rõ: những người thật thà nhất, chịu khó nhất, lại thường là những người thiếu thông tin đúng nhất . Không phải vì họ thân thiện — mà vì chưa ai chịu ngồi xuống, nói với họ bằng thứ ngôn ngữ họ hiểu, chỉ cho họ điều đúng một cách trung thực.

Và tôi tự hứa với mình một điều rất đơn giản: học để đi xa, rồi phải quay về Phụ sự chính mảnh đất và những người đã nuôi lớn mình — những người nông dân như ba mẹ tôi. Không nên để làm tổn thương họ. Mà đứng cùng phía với họ, mang lại cho họ thứ giá trị thật, và giúp đỡ nhà nông — cùng những người xung quanh tôi — trở nên giàu có và hạnh phúc hơn bằng chính nghề nông mà họ đang làm. Với tôi, người giàu có ở đây không chỉ là tiền: đó là một mùa chiến thắng lợi hơn, một gia đình giảm lo toan hơn, và một người dân nông thôn cao đầu với nghề của mình. Đó là con người tôi muốn trở thành thành viên: người giúp nhà nông sống khá hơn và vui hơn.

Lời hứa đó, tôi sẽ giữ tới tận bây giờ. Nó là lý do vì sao mọi thứ tôi làm — từ bao phân phân ngoài đại lý cho tới từng bài viết trên trang này — đều xoay quanh một trục trặc nhất: mang giá trị thực đến cho nhà duy nông.

Người kỹ sư đi lên từ ngoài đồng ruộng

Tôi là Kỹ sư Quang — Kỹ sư Nông nghiệp, tốt nghiệp ngành Nông học, Đại học Cần Thơ . Với một đứa con nhà nông ở quê, cầm được tấm bằng kỹ sư trong tay là cả một quãng đường dài của không chỉ tôi, mà của cả ba mẹ. Nhưng tôi sớm nhận ra: tấm bằng chỉ là điểm bắt đầu, không phải đích đến. Kiến trúc trong sách, nếu không được chuyển xuống bùn, sẽ giúp tăng cả cây lên.

Nên ở trường này, tôi không chọn con đường cô gái. Tôi bình tĩnh ra ruộng. Năm năm , tôi vừa làm kỹ thuật vừa làm bán hàng (bán hàng — nhân viên kinh doanh) phân tích. Năm năm đó, tôi đứng cùng nhà nông dưới nắng, leo xuống bắt sâu, vạch lá xem bệnh, bốc nắm đất lên dốc để hiểu cây đang “đói” gì, đất đang “t” gì. Tôi học được thứ mà không giảng dạy bất kỳ đường dạy nào: cây trồng không nói dối, và nhà nông cũng vậy. Bạn tư vấn đúng, mùa sau họ tìm bạn. Bạn tư vấn sai một lần, họ mất cả nhiệm vụ, và bạn luôn tin tưởng của họ — thứ khó xây dựng, dễ gãy.

Kỹ sư Quang khảo sát gốc cây riêng biệt cùng nhà vườn
Vạch lá, xem gốc, bắt bệnh ngay tại vườn cùng bà con. Đây là công việc thực sự của tôi mỗi ngày — không phải lý thuyết trong sách.

Chính năm ngoài ruộng đã dạy tôi hai chữ mà tôi coi trọng hơn mọi kỹ thuật bán hàng: chữ tín. Trong nghề nông, chữ tín không phải khẩu hiệu treo tường — nó là câu chuyện còn sống của người ta. Một bảo phân đúng có thể cứu một mùa nhiệm vụ; một lời khuyên có thể đưa ra một gia đình vào nợ nần. Tôi hiểu điều đó nên tôi không bao giờ nói chuyện cho xong chuyện.

From user to gây nguy hiểm

Sau những năm cuộn lộn, tôi không muốn mãi mãi là người đi bán hàng cho người khác. Tôi muốn tự động xây dựng một thứ gì đó bền vững hơn. Từ những buổi tư vấn ngoài đồng, từ những mối nguy hiểm nguy hiểm bằng sự tử tế, tôi mở hai cửa hàng, đại lý cung cấp phân bón và thuốc bảo vệ thực vật (BVTV — thuốc bảo vệ cây trồng sâu bệnh) cho bà con xung quanh khu vực.

Có cửa hàng rồi, tôi hiểu ra làm chủ khác làm thuê ở chỗ nào: bạn không còn chỉ cam kết trách nhiệm cho bản thân, mà cho cả những người tin và mua hàng của bạn. Mỗi sản phẩm tôi nhập về, tôi phải tự hỏi: thứ này có thực sự tốt cho cây của bà con không, hay chỉ tốt cho doanh số của mình? Câu hỏi đó, tôi trả lời bằng cách chọn hàng cẩn thận và tư vấn thật lòng — kể cả khi điều thật lòng nhất là lời khuyên của khách… đừng mua món quà tiền hơn.

Rồi tôi bước thêm một bước nữa: dẫn dắt một đội kinh doanh suốt ba năm. Ba năm đó là trường học lớn nhất về con người mà tôi đã từng trải qua. Dẫn một anh hùng không giống bán một bao phân — bạn phải hiểu từng người, phải truyền đạt niềm tin, phải làm khung chứ không chỉ ra lệnh. Có những giai đoạn khó, có những lúc tưởng chừng như tan rã, nhưng chúng tôi vẫn đi qua được và mong đợi kết quả khá tốt trong ngành. Ba năm đó dạy tôi rằng: thành công bền vững không đến từ bất kỳ công việc nào bạn giỏi, mà từ việc bạn nâng cao được bao nhiêu người khác đi lên cùng mình.

Đi tìm thứ tốt hơn cho nhà nông

Càng làm lâu trong nghề, tôi càng khó tính với việc bán chính thứ mình. Tôi không muốn chỉ bán những gì có sẵn trên thị trường; tôi muốn mang về cho bà con thứ thật sự tốt hơn. Đó là lý do gần đây tôi đã đi thêm một bước mà không phải ai trong ngành cũng xô đi: liên kết và nhập các dòng phân tích cặn cùng công ty Tân Nông.

Với tôi, đây không chỉ là một quyết định kinh doanh. Nó là sự kết nối tiếp theo của cùng một lời hứa từ đầu: nếu tôi tin có thứ giúp cây khỏe hơn, đất bền hơn, nhà nông lời hơn — thì tôi có trách nhiệm mang về, dù đường đi có xa nó và khó hơn. Cái tên “Tân Nông” và cái tên blog nongnghieptannong.com cũng ra đời từ tinh thần đó: một nền nông nghiệp mới, tử tế hơn, thật hơn với người làm ra nó.

Nếu bạn là blog của tôi, bạn sẽ tìm thấy phần lớn công việc của tôi xoay quanh dinh dưỡng cây trồng và cây riêng biệt — tôi chia sẻ ở đó những gì mình học và làm được, không giấu nghề. Nhưng càng chia sẻ, tôi càng nhận ra một điều làm tôi trăn trở.

Bước xem: khi tôi hiểu tri thức phải đến tay người cần

Tri thức chỉ thực sự có giá trị khi nó đến tay đúng người, đúng lúc họ cần.

Nghe thì đương nhiên, nhưng tôi phải mất nhiều năm mới kinh tế. Tôi có một kho kiến ​​thức tích cóp qua hấp hối năm — từ nghiên đường, từ ngoài ruộng, từ hai cái đại lý, từ ba năm dẫn đội. Nhưng kho kiến ​​trúc đó, dù chỉ ở đầu một người, hay chỉ đến được với một số thú vật cửa hàng mỗi ngày thì nó đang lãng phí một cách đáng tiếc. Có bao nhiêu nhà nông ở những vùng tôi chưa từng đặt chân tới, đang loay hoay đúng với những vấn đề mà tôi đã trả lời?

Bước của tôi không đến từ một tiếng ồn ào. Nó đến từ một câu hỏi cứ trở lại trong đầu tôi mỗi tối: “Làm sao để lớn hơn — không chỉ bán được nhiều hàng, mà thực sự giúp được nhiều nhà nông hơn, và phát triển được chính mình?”

Và tôi tìm ra câu trả lời: tôi phải học cách đóng gói tri thức thành sản phẩm thông tin — cẩm nang, báo cáo, sách điện tử (ebook) — để nó có thể đến tay hàng ngàn người cùng lúc, chứ không chỉ một vài người cho cửa hàng. Tôi bắt đầu xây dựng một hệ thống dẫn người đọc đi từ phòng “chưa biết tôi là ai” đến chỗ “tin tưởng và mua” — không phải bằng chiêu trò, mà bằng cách chọn đi giá trị thật trước đó, rồi để họ tự quyết định.

Kỹ sư Quang học đóng gói tri thức tại một khóa học
Tôi tự mình đi học cách đóng gói tri thức thành sản phẩm thông tin — ngồi yên học viên, biên soạn, làm bài thật. Tôi chỉ trao đổi cho bạn thứ tôi đã tự tay học và làm, chứ không phải lý thuyết đọc được ở đâu đó.

Tôi xin thành thật: tôi không xuất bản từ một “chuyên gia bán hàng”. Tôi đi lên từ việc làm thật trong ngành nông nghiệp , rồi tự động Bạn mò học cách viết, cách kể chuyện, cách xây dựng một trang bán tử tế. Tôi gặp khó khăn, tôi sửa, tôi làm lại. Nhưng chính vì đi lên từ cái gốc thật, tôi tin thứ mình chia sẻ có một điều mà nhiều lời chào hàng bóng bẫy ngoài kia không có: nó có thật.

Niềm tin tôi mang theo: ai cũng ngồi trên một chút vàng

Sản phẩm thông tin đầu tay của tôi — cuốn “7 Dịch Vụ Bạn Có Thể Bán Để Có Thu Nhập” — chính là kết tinh của một niềm tin mà tôi muốn trao đổi lại cho bạn:

Ai cũng ngồi trên một mỏ vàng kỹ năng, chỉ là chưa ai chỉ cho họ cách đào nó lên và bán đi.

Tôi tin điều này vì tôi đã sống với nó. Một đứa con nhà nông ở quê nghèo, tưởng tưởng có gì trong tay, hoá ra lại có cả một nghề đáng giá — chỉ là cấm đầu tôi chưa nhìn ra. Bạn cũng vậy. Rất có thể bạn đang xem thường xuyên ở bản thân — nghề nghiệp bạn làm quen để tìm thấy nó “vui vẻ có gì” — lại chính là người thứ hai sẵn sàng trả tiền để học. Với học sinh lớp 3 thì học sinh lớp 6 đã là thiên tài — bạn đã từng đi trước ai đó. (trích từ cuốn sách của tôi).

Nếu bạn đang đứng ở vạch xuất phát, mong muốn biến kỹ năng của mình đã thành một dòng tiền thật thay vì chờ đợi một màu nào đó được phép — thì có khả năng chúng ta đang đi cùng một con đường. Và tôi rất muốn đi cùng bạn một đoạn.

Điều tôi coi trọng hơn cả số doanh thu: sự thực trung thực

Trước khi bạn tin tôi thêm chữ nào nữa, tôi muốn nói thẳng một điều — vì nó là thứ tôi coi trọng hơn cả doanh số: sự trung thực.

Tôi không tin vào những lời hứa làm giàu sau một đêm, và tôi từ chối bán chúng. Ngay trong cuốn sách của mình, tôi viết như thế này: “Cuốn sách đúng này không hứa hẹn với bạn một số thu nhập cụ thể — không ai trung thực lại độ làm thế.” (trích từ cuốn sách của tôi).

Tôi biết viết như vậy thì “khó bán” hơn những lời quảng cáo hứa hẹn tiền tỷ. Nhưng tôi đã bán chậm mà ngủ ngon. By tôi đã thấy quá nhiều người ở quê tôi mất tiền vì tin vào những lời hứa hão. Tôi không muốn thêm cái tên nào nữa vào danh sách đó — nhất là những cái tên đó của tôi.

Thứ tôi trao cho bạn không phải một giấc mơ để quyến luyến mà là một con đường có thật để đi. Có nghĩa thật là: nó cần bạn bước, cần bạn trình bày, và nó không rút ngắn được bằng bánh khoé. Đổi lại, mỗi bước bạn đi đều là bước chính của bạn — không ai giật lại được.

Cách dạy tôi sống

Ngoài ra, tôi còn có thể chạy bộ. Nghe có vẻ liên quan đến phân tích hay sách sách, nhưng với tôi, đường chạy là người thầy yên tĩnh nhất.

Chạy dạy tôi một điều gốc nghề nông và nghề bán hàng: không có bước nhảy thần kỳ nào cả. Không thể chạy số 42 bằng một cú nhảy. Bạn về đích bằng một cách đúng đắn: từng bước, từng bước, đều đặn, ngày qua ngày, kể cả những ngày bạn không muốn chân lên. Cây trồng cũng lớn như vậy — không có loại phân nào biến một vườn cây thành trù phú sau một đêm. Và một sinh tử tử cũng được xây dựng theo kiểu đó: không phải sử dụng một cú pháp cú pháp lớn nhất đúng đắn, mà phải chịu đựng sự bền bỉ mỗi ngày.

Kỹ sư Quang về đích giải chạy marathon
Về đích. Không có bước nhảy thần tượng nào cả — chỉ có từng bước, đều nuột, kể cả những ngày không muốn đi chân lên.
Kỹ sư Quang chạy bộ trên bãi biển lúc bình minh
Chạy sớm bên bờ biển. Kỷ luật ngoài đường chạy là thứ tôi mang vào công việc và từng trang tôi viết cho bạn.

Tôi cũng chăm lo sức khỏe và dành nhiều thời gian để phát triển bản thân — đọc, học, sửa mình. Không phải vì tôi thích danh chiến thắng “người tự học”, mà vì tôi tin một điều đơn giản: mình chỉ có thể trao đi thứ mình thực sự có. Muốn cho bạn lời khuyên tốt, tôi phải là người tốt hơn ngày hôm qua một chút. Mỗi số cây tôi chạy, mỗi trang sách tôi đọc đều là để tôi đủ đầy hơn một chút trước khi ngồi xuống viết cho bạn.

Gia đình Kỹ sư Quang bên bờ sông buổi chiều
Gia đình nhỏ của tôi — lý do lớn nhất để tôi tử tế và bền bỉ. Đây mới là điểm tiêu đề thật đằng sau mọi công việc tôi làm.

Đó cũng là lý do phương châm tôi tự đặt nghề của mình — cũng là điều tôi muốn bạn nhớ về tôi — gói gọn trong ba vế: “Thấu hiểu cây trồng – Phụng sự nhà nông – Mang giá trị thực đến cho nhà nông.” Và tất cả ba vế đó đều hướng về một đích duy nhất: giúp nhà nông, và mọi người xung quanh tôi, trở nên giàu có và hạnh phúc hơn. Ba về đó không phải là marketing hiệu. Đây là lần kiểm tra thứ tự tôi đặt lên mọi công việc của mình: Tôi có thực sự hiểu được vấn đề không? Tôi đang phục vụ hay chỉ đang bán? Thứ tôi trao có giá trị thật không? Nếu một công việc không thể đáp ứng được câu hỏi đó, tôi sẽ không làm.

Còn bạn thì sao?

Tôi kể bạn nghe từng chuyện chuyện về mình, không phải để bạn thấy tôi giỏi. Thật ra tôi tin điều ngược lại: nhân vật chính trong câu chuyện phía trước không phải tôi — mà là bạn. Tôi chỉ là người đi trước một đoạn, người đã từng đứng ở chỗ bạn có thể đang đứng: loay hoay, chưa chắc mình có gì đáng giá, muốn đổi đời nhưng chống những lời hứa hão.

Tôi hiểu cảm giác nhìn người khác tiến lên trong khi mình giậm chân. Tôi hiểu nỗi sợ bỏ tiền ra rồi lại mất trắng. Tôi hiểu cả cái cảm giác tiền hơn cả nghèo: cảm giác mình có tiềm năng mà không biết bắt đầu từ đâu. Và tôi tin bạn không đáng phải mắc kẹt ở đó mãi — không một người chịu khó và thật lòng muốn nâng lên nào lại dễ bị bỏ lại phía sau chỉ vì thiếu một người chỉ đường tử tế.

Gia đình Kỹ sư Quang trong ngày sinh nhật đầu tiên của con
Một cuộc sống đủ đầy và ấm áp hơn — đó là thứ tôi mong cho gia đình mình, và cũng là thứ tôi tin ai chịu khó cũng đáng được.

Bạn có thể gấp trang này lại, và ngày mai mọi thứ vẫn y như hôm nay — vẫn câu hỏi cũ, vẫn chỗ cũ. Đó cũng là một lựa chọn, và it có cái giá của nó: thêm một năm, rồi năm năm nữa trôi qua mà bạn vẫn chưa từng thử. Hoặc, bạn có thể bắt đầu một cách nhỏ và toàn bộ ngay hôm nay.

Gia đình Kỹ sư Quang trên cung đường ven biển
Trên một cung đường ven biển cùng gia đình. Tôi tin một cuộc sống khác hơn là điều ai chịu khó cũng xứng đáng có — và tôi rất muốn đi cùng bạn một đoạn.

Nếu bạn đọc tới đây, tôi tin chúng ta có duyên. Hãy để tôi đồng hành cùng bạn ở vị trí đầu tiên — nhẹ nhàng và không gặp rủi ro nhất:

  • Tải bản báo cáo miễn phí “7 Dịch Vụ Bạn Có Thể Bán Để Có Thu Nhập” — hoàn toàn cho không, để bạn tự tìm thấy trong tay mình đang có những gì trước đó.
  • Hoặc nhắn tin cho tôi qua Zalo 0843300990 — tôi luôn sẵn lòng trò chuyện với người thật sự muốn bắt tay vào làm. Không đặt hàng, không ép buộc; cứ hỏi điều bạn đang đánh.

Và nếu sau này bạn quyết định đi xa hơn cuốn sách của tôi, hãy nhớ: tôi giữ cam kết hoàn tiền trong 7 ngày — vì tôi tin vào việc thứ mình làm, và tôi không muốn bạn phải lừa mạo hiểm để tin tôi. Bạn thử, thấy không xứng đáng, tôi trả lại tiền. Đơn giản thôi.

Cảm ơn ba mẹ tôi — hai người ít chữ nhất mà lại dạy tôi bài học lớn nhất: rằng tri thức, khi được trao đi tử tế, có thể đổi thay một cuộc đời. Tôi viết trang này, và làm mọi công việc của mình, để tiếp tục kết nối bài học đó — lần này là trao đổi cho bạn.

Hẹn gặp bạn trên đường phụ và thành công lớn.

Kỹ thuật Quang